Suốt ngàn năm qua, kiếm linh đã tưởng tượng ra vô số cảnh tượng gặp gỡ người thừa kế, đủ mọi tình huống nó đều nghĩ tới, duy chỉ bỏ sót tên kỳ quặc trước mắt này.
Trần Bình An nghi hoặc nhìn kẻ trước mặt. Hắn thật sự không hứng thú với mấy thứ này. Hắn không phải Lý Tiêu Dao, càng không phải Cảnh Thiên, hắn chẳng muốn gánh vác mấy thứ gọi là trách nhiệm bị ép buộc lên người.
Nói khó nghe một chút, chỉ cần đại lục không diệt vong, hắn thật sự chẳng quan tâm thiên hạ này thuộc về ai.
Đương nhiên, hắn cũng hy vọng những người mình thích sẽ chấp chưởng thiên hạ, giống như để Chính ca, Nhị Phượng, Triệu Đại, Trọng Bát tiếp tục làm hoàng đế.




